Truyện Teen Nhạc Chuông

Độc y thần nữ: phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Trang 1

Độc y thần nữ: phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê

Độc y thần nữ: phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê

Tác giả: Nguyệt Hạ Khuynh Ca

Nguồn: DĐLQĐ.

Nàng là huyết mạch duy nhất Thần Sáng Thế lưu lại, bị tộc nhân phản bội, linh mạch bị đoạt, moi tim mà chết, ngã xuống Vị Diện cấp bậc thấp nhất. Luân hồi chuyển thế, tái thế sống lại, mai kia trí nhớ sống lại, linh mạch thức tỉnh, một tay y thuật cứu sống người chết, hồi sinh bạch cốt, thần thú ngũ hệ gặp thần giết thần, gặp phật giết phật, thiếu của nàng, đều phải trả lại tất cả cho nàng.

Vị hôn phu vong ân bội nghĩa, đá rớt. Đại sư tỷ lòng dạ độc ác, phế bỏ. Trưởng lão học viện âm hiểm ngoan độc, tiêu diệt. Triệu Hoán Thú của ngươi hung tàn, bá đạo, chưng cách thủy. Nhặt được một mỹ nam núi băng. . . . .Ách, cái này phải xử lý như thế nào?

Mắt phượng của mỹ nam nheo lại: “Không bằng đóng gói đem đi, dù sao nàng cũng đã mua mạng của ta rồi.”

“Hả? Ta dùng cái gì mà có thể mua được cái mạng cực kỳ tốt của ngươi?”

“Lòng của nàng.”

“Nói vớ vẩn! Ta giao tâm của ta cho ngươi khi nào, làm sao ta lại không biết?” Bạch Vũ trừng mắt.

Mỹ nam bình tĩnh ôm lấy nàng: “Kiếp trước.”

Quyển 1: THẦN NỮ TRỌNG SINH

Chương 1: Moi tim mà chết, loạn thế (1)

Edit: V.O

Ánh chiều tà đỏ như máu bao phủ mặt đất trong ánh sáng màu đỏ sậm. Một trận gió âm u, lạnh lẽo thổi qua, cây tùng bách cổ xưa trên núi Sáng Thế phát ra âm thanh sàn sạt, u ám.

Vách núi đen dốc ngược không giới hạn, một thân áo trắng đã đầy vết máu. Hai chân của nàng bị chặt đứt, gân tay bị moi ra, trên gương mặt tuyệt sắc chỉ còn lại thù hận khắc khổ, đôi mắt tuyệt mỹ khiến người ta hít thở không thông hàm chứa đầy nước mắt, dưới ánh chiều tà khắc nghiệt, tuyệt vọng rơi xuống.

Một nam tử tuấn mỹ vô song nằm trong lòng nàng, khuôn mặt tuấn tú lạnh như băng phác họa đường cong tuấn dật xuất trần, lộ ra lạnh lùng cao ngạo, sợi tóc đen mực giống như thác nước chảy xuống, bên lông mày khắc sâu hoa văn tà mị, tinh khiết, thẳng thắn mà nói giống như một vị thần tôn quý, làm cho người khác có một loại cảm giác ép bức không thể xâm phạm.

Mày kiếm oai hùng hạ xuống, đôi mắt trầm tĩnh nhắm lại, khiến người khác nhịn không được muốn biết, một khi mở ra, ánh sáng rực rỡ sẽ phát ra bốn phía như thế nào, nhưng hắn lại lâm vào ngủ say vĩnh viễn. Lồng ngực của hắn bị một thứ vũ khí sắc bén xé toạc, lộ ra một lỗ thủng, trái tim bị lấy đi một cách tàn nhẫn.

“Vì sao? Ngươi đối phó với ta là được rồi, vì sao ngươi còn muốn giết chàng?” Bạch Vũ căm hận ngẩng đầu, nhìn lên bóng dáng phiêu dật được ba con Triệu Hoán Thú nâng ở giữa bầu trời. Nàng quá quen thuộc bóng dáng kia, chính là tỷ tỷ cùng cha khác mẹ của nàng – Ngọc Ưu Liên, nữ nhân có khuôn mặt như búp bê.Đọc FULL truyện tại đây

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Nàng chưa bao giờ biết phía sau khuôn mặt búp bê đơn thuần vô tội kia lại che dấu một lòng dạ rắn rết, tính cách lừa gạt như thế.

Ngọc Ưu Liên cao cao tại thượng nhìn xuống Bạch Vũ, lộ ra một nụ cười nhìn qua vô cùng đơn thuần: “Muội muội, muội hồ đồ rồi sao? Dạ Quân Mạc là Ám Dạ Quân Vương, là tử địch của Sáng Thế Thần Điện chúng ta, tại sao muội có thể yêu hắn? Hắn đối với muội tuyệt đối không phải là thật lòng, tỷ giết hắn cũng là vì tốt cho muội.”

“Vì tốt cho ta?” Đột nhiên, Bạch Vũ ngửa mặt lên trời cười to, giọng điệu tràn đầy châm chọc: “Ngươi là vì chính ngươi, vì muốn được đến Ngũ Hành đại lục.”

Nụ cười của Ngọc Ưu Liên biến mất, đáy mắt lộ ra một chút vẻ âm trầm, ngoan độc: “Đúng thì thế nào? Ta muốn Sáng Thế Thần Điện, muốn làm chủ nhân của Ngũ Hành Đại Lục! Chúng ta là tỷ muội cùng cha khác mẹ, dựa vào cái gì mà ngươi được định trước là người đứng đầu Ngũ Hành Thế Giới? Dù cho cái gì ngươi cũng không làm lại có thể kế thừa Sáng Thế Thần Điện? Không phải vì ngươi là huyết mạch duy nhất Thần Sáng Thế để lại sao? Ngoại trừ huyết mạch, ngươi còn có cái gì? Lấy đi huyết mạch của ngươi, ta có thể thay thế ngươi! Nếu không phải Dạ Quân Mạc vẫn âm thầm che chở cho ngươi, ta đã sớm hủy diệt ngươi. Nay hắn đã chết, ta xem ai còn có thể cứu ngươi!”

“Bọn Thượng Quan ca ca sẽ không để ngươi thực hiện được mục đích!” Bạch Vũ căm hận nhìn chằm chằm Ngọc Ưu Liên. Ngọc Ưu Liên ghen tị với nàng như thế, vậy mà trước kia một chút nàng cũng không phát hiện được. Nhớ tới trước kia, tỷ tỷ này làm bộ đối xử với nàng vô cùng thân thiết và yêu thương, hiện tại nàng chỉ cảm thấy buồn nôn.

“Ha ha! Không thể tưởng tượng được, chuyện đã đến nước này mà ngươi vẫn còn ngây thơ như thế, khó trách bị ta lừa gạt xoay vòng vòng.” Ngọc Ưu Liên phát ra tiếng cười liên tiếp như chuông bạc, vuốt ve Triệu Hoán Thú bên cạnh: “Ngươi nghĩ rằng bọn họ không biết chuyện ta muốn giết ngươi sao? Bọn họ biết rất rõ ràng, còn giúp ta ngăn chặn Triệu Hoán Sư mà Dạ Quân Mạc dẫn đến. Toàn bộ Sáng Thế Thần Điện đều đã phản bội ngươi, chỉ duy nhất một mình Thạch cô cô trung thành với ngươi đã bị ta giết chết, sẽ không có ai đến cứu ngươi.”

“Không có khả năng…..” Sắc mặt Bạch Vũ trắng bệch một mảnh.

Nàng đã hoàn toàn bị phản bội rồi sao? Từ trước tới nay, nàng luôn dùng huyết mạch của chính mình che chở cho Thần Điện, dùng thiên mệnh thêm vào, khiến cho Thần Điện sừng sững không ngã. Nàng có lỗi với Sáng Thế Thần Điện chỗ nào, có lỗi với bọn họ chỗ nào?

Bởi vì thiên mệnh huyết mạch của nàng, bọn họ đã nhẫn tâm đẩy nàng vào chỗ chết?

Trang 1Trang TiếpTrang cuối

Truyện Teen


Chuyên Mục

Truyện Teen Dài
Truyện Teen Ngắn
Chia Sẻ

Sản phẩm của Thái Nguyên Production.

Bộ đếm
Bộ Đếm
1.0378