Truyện Teen Nhạc Chuông

Ác ma hắc bang dưỡng thê chi sủng - Trang 2

Mở đầu. (2)

Trong căn phòng dường như trống rỗng , mùi ẩm mốc rất rõ ràng khiến cặp mài xinh đẹp của nhóc nhíu lại , có lẽ vì đây là căn phòng cuối cùng , thứ duy nhất đập vào mắt cậu là một cục màu trắng mờ nhạt nơi góc phòng. Rõ là quần áo màu trắng bị lấm bẩn , hồi lâu sau bé mới hé hộ khuôn mặt nhìn người mới đi vào. Oa! Thật là đẹp a. Bé chưa bao giờ thấy ai đẹp như vậy nga. Tựa như thiên sứ thanh thuần , chiếc áo sơ mi màu trắng , làn da trắng như tuyết , lại còn có mắt xanh nữa. Nhưng… sao bé lại mệt như vậy , mắt thấy hình ảnh của cậu đang tiến dần về phía mình càng lúc càng mờ , mi mắt cũng nặng trĩu.

Chú ý đến cô bé một mình ngồi co ro nơi góc phòng , cậu chợt ngẫn người nhìn , màu mắt xanh nhanh chóng lóe lên sự hứng thú vô hạn. Bé là người đầu tiên dám nhìn vào mắt cậu một cách ‘thiên chân vô tà’ như thế , rõ ràng đối mắt với ánh mắt lạnh như băng này của cậu , ngay cả người bạn thân cũng tránh né , mà bé lại không sợ hãi hay là khóc lóc mà còn vương vài phần hứng thú. Đôi mắt long lanh to sáng như vậy tựa như ánh mặt trời làm cho hắn có một cỗ cảm giác ấm áp bao phủ , đã bao lâu rồi có người dùng ánh mắt chân thành này nhìn hắn.

Nhưng dường như nhận ra điều gì đó không ổn. Cậu liền bước tới bên cạnh cô nhóc , vừa chạm vào làn da bẩn bẩn , cái nóng hầm hậm nhiễm đến làm cậu nhíu mày. Sờ đến vần trán trơn mịn , nóng quá. Cô nhóc sốt rồi.

Trong lúc mơ mơ màng màng , cô nhóc níu lấy chiếc áo trắng tinh của cậu , cả khuôn mặt chôn vào trong lòng cậu tìm cảm giác ấm áp , hơi thở nóng hổi của bé con vừa vặn phả trước khuôn ngực của cậu cách một lớp áo , tựa như thổi đến trái tim băng giá ẩn sâu , làm cho nó run lên bần bật. Chiếc môi nhỏ nhắn của cô nhóc cũng nhẹ nhàng nói mớ. “ Thiên sứ… lạnh quá.”

Nhìn cô bé tựa như con mèo nhỏ đi mưa nép trong lòng mình , nơi nào đó trong cái vỏ bọc băng lãnh của cậu nhóc như tan ra. Không hề bài xích việc cô nhóc đã phạm vào đại kỵ khiết phích của mình , để mặc cho chiếc áo sơ mi trắng tinh yêu thích đã bị nhiễm bẩn , cậu nhẹ nhàng bế cô nhóc lên bước ra bên ngoài.

Bên ngoài , mọi thứ cũng đã được thu dẹp gọn gàng , ngay cả người đàn ông kia cũng đã được đưa đi. Lúc này , chỉ còn lại một vài người mặc áo đen , và cậu nhóc đi cùng ban nãy. Trên khuôn mặt cậu ta , đang tràn đầy vui sướng vì mình đã chế tạo thành công một cây pháo súng mới , cuộc thử nghiệm thành công khiến cậu rất vui vẻ. Đang suy nghĩ , xem mình phải chiêu đãi bản thân như thế nào thì phát hiện người bạn của mình đã quay lại , vốn định khoe mẽ một lần , nhưng nhìn vào người nằm trong lòng cậu cậu ta liền thu lại biểu tình vui vẻ của mình , trợn trắng mắt , há mồm , cằm cũng gần chạm đất , kinh hãi nhìn người bạn của mình , cố gắng lắm mới phun ra một câu. “ Này , Minh Long cậu định đem con nhóc xấu xí đó đi đâu?” Đây là mơ a.

“ Về Hoắc trạch.” Một câu lạnh tanh khẳng định. Khuôn mặt không biểu tinh iếc nhìn lại cậu ta. Trong lòng khinh bỉ : Không có mắt nhìn.

“ Cái… cái gì? Đem về Hoắc trạch , không phải là bỏ vào nơi đào tạo sát thủ , hay là gián điệp , hay nằm vùng gì đó sao? Cậu có thể đánh mình một cái được không?” Thiên a , xin giải thích dùm , đây là cái tình trạng gì đây a.

“ Không có tay đánh không được.” cậu hoàn toàn khinh thường loại suy nghĩ này của cậu ta. Thực lòng cũng muốn đánh cậu ta một cái lắm a.

Cậu nhóc kia kinh hãi lần hai , có trời mới biết lần này cậu ta đã phải chịu sự đã kích như thế nào. Này , cậu thực sự muốn đưa cô bé , người không ra người ngợm không ra ngợm này về đó thật sao? OMG! Cậu có biết mình nói gì không? Nhìn lại người bạn của mình , tuổi còn nhỏ mà đã dán cái mác lạnh lùng rồi , người luôn luôn không thích người khác chạm vào mình – Hoắc Minh Long là ai chứ , nếu nói cậu có lòng thương người thấy cô bé này đáng thương nảy sinh lòng tốt muốn giúp đỡ , xin thưa trừ phi trời sụp , nếu nói là nhìn trúng con gái nhà người ta xinh đẹp – xinh thưa cô nhóc này hoàn toàn không nhìn rõ mặt người , mà cậu cũng mới có tí tuổi đầu , không có trăng hoa. Còn nói cậu nhóc này ăn theo mấy tiểu thuyết ngôn tình nuôi vợ từ bé , thì nên chắc chắn một điều rằng cậu chưa bao giờ đọc tiểu thuyết. Chỉ có một lý do trong truyền thuyết là hợp lý nhất , đó chính là ‘nhất kiến chung tình’ mà thôi.

Cậu ta kinh hãi lần ba với cái kết luận cuối cùng của mình. Nhìn lại người bạn đã đi mất hút , cậu vội vàng đuổi theo. Người có thể làm một người khác thay đổi trong lần đầu tiên gặp chỉ có một khả năng , chính là như vậy a.

Trong chiếc xe Maybach mới ra lò , cậu vẫn ôm cô nhóc khư khư trong lòng , nhiệt độ của bé vẫn không ngừng tăng cao , miệng cũng lầm bầm mê sảng , khiến cậu lo lắng không thôi , đường đến Hoắc trạch sao mà xa quá. Xe chạy vòng vòng trên đường núi , cuối cùng cũng chạy vào một khuôn viên rộng lớn , công trình kiến trúc mang phong cách châu Âu hiện ra vừa nguy nga , vừa tráng lệ , không khác gì cung điện. Xe dừng trước sảnh chính , ở đó mấy mươi cô hầu cũng lão quản gia đã đứng đợi sẳn. Vừa thấy cậu nhóc bước xuống xe đã vội lên tiếng “ Thiếu gia người đã trở về.” Toàn bộ cung kính cuối đầu chào.

Nhìn lướt qua đám người , cậu nhóc cũng không nói gì chỉ lạnh giọng hỏi : “ Bác sĩ Tề đến chưa?”

Lão quản gia có khuôn mặt điềm đạm phúc hậu liền đứng ra nói : “ Dạ , thiếu gia người đã đến , còn có dẫn theo Tề thiếu gia nữa. Người không có bị thương chỗ nào chứ?” Trong lời nói của lão vẫn mang theo một vài tia lo lắng , đối với người mà mình gọi là thiếu gia này , lão vẫn có vài phần tình cảm của bậc trưởng bối dành cho cậu. Cũng vì chuyện này , cậu mới an tâm cho lão làm quản gia , đối với người này cũng không có giới hạn quan hệ chủ tớ.

“ Ừm , Phúc bá , gọi ông ấy tới phòng ta. Chuẩn bị một ít thuốc hạ sốt nữa.” cô nhóc này không biết sốt từ khi nào cả người rất nóng , thực khiến cậu lo lắng a.

Lão quản gia sửng sờ nhìn bóng dáng nho nhỏ bẩn thíu trong lòng thiếu gia nhà mình không khỏi ngạc nhiên , đáy mắt xẹt qua một tia kinh hỉ , rồi nhanh chóng trấn tĩnh. “ Lão đi ngay.” Trong giọng nói khó kiềm nén được điểm vui sướng , thiếu gia thực có thể mở lòng đối với một người khác rồi ư? Phải báo cho lão gia ngay mới được.

Cũng không chậm trễ nữa , cậu liền ôm bé con một mạch bước lên lầu , vừa mở cửa phòng thì có hai người trong đó sẳn. Là Tề Mạnh – lão bác sĩ có nhiều thâm niên trong nghề , là một người cực kỳ nổi tiếng trong nước , nhưng trước giờ chỉ làm bác sĩ riêng cho Hoắc gia. Nghe người nói , thiếu gia cần gấp , ông liền lật đật chạy đến đây ngay , còn không để ý thằng cháu của mình lẻn lên từ lúc nào. Nhưng nhìn tình huống hiện tại hinh như người bệnh không phải là thiếu gia a.

Cậu đặt cô nhóc nằm yên vị trên chiếc giường lớn , mới xoay qua nói với ông : “ Tề tiên sinh , cô bé này bị sốt cao rồi , ông lại xem thử xem.” Bàn tay cũng sờ lên trán kiểm tra. Nóng hổi!

Nhìn cô bé mặt mày lem luốc , thân thể chật vật , ông liền hiểu cô bé này vừa xảy ra một chuyện rất khủng khiếp , may là không có thương tổn ngoài da , nhưng trên nhiệt kế lại là 39,5 độ thực là làm ông lo lắng a. May là còn kịp lúc. Cẩn thận tiêm một mũi thuốc vào bàn tay nhỏ của cô bé , ông mới quay qua nói : “ Thiếu gia cô bé này không sao rồi. Cậu cho người tấm rữa sạch sẽ , sau đó lấy khăn lạnh đắp lên trán cho bé , khi nào thức thì cho cô bé ăn một ít cháo hành nóng là được. Lão sẽ ghi thêm một toa thuốc.” nói rồi ông cũng định rời đi , nhưng nhìn lại thằng cháu của mình vẫn lăm lăm nhìn theo cô bé đang nằm trên giường.

Bạo gan bước tới bên cạnh , Cậu nhóc cất giọng nói một câu : “ Cô bé xấu xí đáng thương.” Mới theo ông mình rời đi.

Tiểu thiếu gia nghe lời này , ném lại một ánh mắt đầy khinh bỉ : Không biết nhìn người. Liền theo đó , không suy nghĩ nhiều ôm toàn bộ người cô nhóc lên sãi chân bước vào phòng tắm , bước chân nhỏ nhưng trầm ổn , không vì mang theo một cô nhóc mà lung lay , đặt cả người dơ bẩn của cô nhóc vào ôn tuyền , phân phó người thay bộ ga nệm mới , cậu mới yên lòng nhảy xuống cùng. Dòng nước ấm thư thả , cuốn trôi mọi vệt đen xấu xí trên người cô bé , lộ ra khuôn mặt phấn nộn hồng hào , còn vì sự thoải mái mà trong lúc vô thức vẫn rên hừ hừ thỏa mãn. Bất chợt một bàn tay từ phía sau đặt lên chiếc lưng trần trắng noãn của cô nhóc , nhẹ nhàng chà xát , tỉ mỉ xóa đi những chỗ bị vấy bẩn. Nhìn dáng vẻ mê mang có phần lười biếng như con heo nhỏ của cô nhóc , cậu chợt cảm thấy rất thích thú , nhất là da thịt rất mềm này , khuôn mặt phúng phính này , và cả cơ thể mũm mĩm đáng yêu này , ắt hẳn sẽ mềm mại hơn ôm gấu bông nhiều. Thế là cậu quyết định sẽ giữ cô nhóc ở lại để làm túi sưởi kiêm gối ôm cho cậu.

Ôm tiểu trư trư ra khỏi ôn tuyền , mặc cho cô bé một chiếc áo len màu nâu còn thơm mùi hương bạc hà đặc trưng của cậu , mới ôm cô bé bước ra ngoài. Nhưng vừa ra khỏi phòng liền nhìn thấy cậu bạn lanh chanh của mình , trước suy nghĩ làm sao cậu ta lại vào phòng mình , cậu cực kỳ không vui khi ánh mắt của cậu ta hoàn toàn không dời khỏi bóng dáng cô nhóc. Đặt lại cô nhóc trên giường , cậu liền đanh mặt lại.

Người bạn của cậu dường như nhìn ra ánh mắt không vui của ai đó , liền trở mặt cười hì hì : “ Hoắc thiếu , cậu đừng nói tiểu bảo bảo này là cô nhóc xấu xí , lem luốc , bẩn thỉu khi nãy nga.”

‘Lem luốc , xấu xí , bẩn thỉu’ chẳng trách cậu ta không có mắt nhìn người. “ Cậu làm sao lại ở trong này? Đừng quên đây là cấm địa của tôi.” Cậu bực bội khoanh tay , nhìn chằm chằm người bạn của mình , mà không trực tiếp trả lời câu hỏi thiếu iốt của cậu ta.

“ Ách…Hì hì chỉ là một chút tò mò thôi mà. Tớ đi đây.” ánh mắt của cậu ngày càng đáng sợ , người này nhất thiết không nên trêu chọc , điều này chứng tỏ , cô bé mà cậu ta khẳng định và luôn miệng nói là ‘lem luốc , xấu xí , bẩn thỉu’ kia chính là tiểu bảo bảo , trắng trẻo , phấn nộn , dễ thương đang ngủ say. Ôi! Tại sao lão thiên lại không công bằng như thế , chả trách tiểu thiếu gia người ta nhìn đến thì liền quyết định ôm về nhà. Số của Mộ thiếu như mình khi nào mới được ôm mỹ nhân (* Tác giả: Tiểu Mộ à cậu mới mười tuổi thôi a. * Tiểu Mộ: Bộ không nghe câu “ Tình yêu không phân biệt tuổi tác sao.” * Tác giả:….)

Trang 2Trang TiếpTrang cuối

Truyện Teen


Chuyên Mục

Truyện Teen Dài
Truyện Teen Ngắn
Chia Sẻ

Sản phẩm của Thái Nguyên Production.

Bộ đếm
Bộ Đếm
1.9264